000.001

, by Đỗ thị minh tâm

                                                                                                                 

                                        
                                                              \___                                                      ___/
                                                                     \___                                        ___/
                                                                             \__Expand your world_/

"Chỉ có đam mê là không dừng lại"

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Phim đặc sắc_tuổi thơ tôi

, by Đỗ thị minh tâm

Phim đặc sắc 

_tuổi thơ của tôi_
- Cậu bé đặc biệt 



- Phim brave




- Phim Epic











- Phim let it go









 - Phim Finding Nemo

- Phim Cars










                     - Phim Tangled

- Phim Vượt ngục









                      - Phim Điệp vụ Ý

- Phim Home alone












- Phim Phượng Hoàng Lửa (Lưu Hiểu Khánh_Diễn Viên chính)

- Phim túy quyền (Thành Long)

- Phim Dòng máu Phượng hoàng


- Phim Gác kiếm (Triệu Vy trong vai Phấn)

- Phim cánh cửa bí mật

- Phim triệu phú khu ổ chuột (thật không uổng phí 2 tiếng đồng hồ để xem phim này)



- Phim 3 chàng ngốc

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Trống.com

, by Đỗ thị minh tâm

Hôm nay ngày 31/12/2015 - ngày cuối cùng của năm 2015
Cần lắm một tia hi vọng nhỏ nhoi

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Quá rộng

, by Đỗ thị minh tâm

Tôi có thể dùng tay để đo chiều dài 1 cái thước kẻ 20 cm
Nhưng tôi không thể dùng cái thước kẻ 20 cm để đo chiều rộng của "IT". 
 
_Đỗ Thị Minh Tâm_

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Tích chu Tích chu

, by Đỗ thị minh tâm

Sưu tầm truyện dân gian (sách hay online)

     Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn gì ngon bà cũng nhường cho Tich Chu. Ban đêm khi Tích Chu ngủ thì bà thức để quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người nói với bà:
- Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên thể nào Tích Chu cũng không bao giờ quên ơn bà đâu.
Thế nhưng Tích Chu lớn lên lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu thì suốt ngày rong chơi với bạn bè. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mải rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:
- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước nào. Bà khát khô cả cổ rồi đây!
Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về để kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức khi thấy bà đã hóa thành con chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:
- Bà ơi, bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà. Bà ơi!
- Cúc… cu… cu! Cúc… cu…cu! Chậm mất rồi cháu ạ. Bà khát quá, không thể chịu nổi, phải hóa thành con chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây! Bà không về với cháu nữa đâu!
Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá vội chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
- Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà. Cháu sẽ giúp đỡ bà. Cháu sẽ không làm cho bà buồn nữa đâu!
- Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe tiếng chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Tích Chu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó một bà Tiên hiện ra. Bà Tiên bảo Tích Chu:
- Tích Chu ơi! Nếu cháu muốn cho bà cháu trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?
Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường lên suối Tiên, rồi chẳng một chút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.
Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu đã trở lại thành người và về ở với Tích Chu.
Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương và chăm sóc bà

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

SEN Việt

, by Đỗ thị minh tâm

Thơ lục bát dân gian Việt Nam


“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng, bông trắng, lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”

*********

Hoa sen với hoa mào gà 
Một bông chúm chím miệng xinh
Hai bông đằm thắm nở xòe sắc hoa
Mào gà khoe tấm nhung trần
Rung rinh trong gió cùng giọt sương mai
Còn đây là búp sen xanh
Hương sen phảng phất ngất ngây lòng người.

_Đỗ Thị Minh Tâm_







0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cười_sưu tầm

, by Đỗ thị minh tâm

Sưu tầm






0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Chuối xưa-chuối nay-chuối lai

, by Đỗ thị minh tâm

 
Có thể nói chuối là một loài cây quá quen thuộc với người dân Việt Nam. Và là thức quà vô cùng mộc mạc, giản dị nữa. Tôi còn nhớ ngày còn nhỏ xíu đã được bà nội cho đi chợ bán chuối cùng bà. Bà chỉ cho tôi đâu là chuối tiêu, đâu là chuối tây, chuối ngự. Ấy thế mà tất cả như đã đi vào ký ức. Tôi - 1 cô bé nhỏ con biết phân biệt rạch ròi từng loại chuối một. bà bán cho khách 2 hào một quả, 5 hào 1 quả và vui nhất là những ngày rằm có đông khách đến hỏi mua với giá 1000đ/ quả. Ồ! nhưng không bán nhé! 1 nghìn 2 một quả cơ. Và thế là một nải chuối có khoảng 17 quả, 19 quả, 21 quả nhanh chóng bán hết vèo, ai không nhanh chân chắc chắn phải nuối tiếc. Bởi vì bà nói họ thích mua nải có lẻ quả mà lại cong cong, vẫn còn giữ được dâu ở phía đầu. Nhà nhà đều mua chuối vào ngày rằm hoặc tết cổ truyền để làm thành mâm ngũ quả thờ cúng ông bà tổ tiên. Đây là nét văn hóa truyền thống xưa nay vẫn vậy. Chuối khi xanh và khi chín đều mang một vẻ đẹp đặc biệt là cũng vì thế. Chuối chín vàng trên vỏ có điểm màu nâu trứng quốc thì thơm phải biết. Vị ngọt tan trong lưỡi, mùi hương tự nhiên của chuối xen lẫn hương nhang phảng phất đâu đây làm xuyến xang lòng người. Hương nhang ư? Tôi thường quan sát bà dấm chuối từ lúc quả chuối còn ương (gần chín) cho đến khi lớp vỏ ngả sang màu vàng để đem bán. Bà Cắt từng nải tách riêng khỏi buồng chuối lớn rồi nhẹ nhàng xếp vào trong 1 cái "ANG" mà bà thường dùng để dấm chuối. Trong cái ang ấy bà để 1 bò sữa ông thọ đựng gạo vào giữa rồi thắp khoảng 3 nén nhang cắm vào ống bò sữa đó. Sau đấy đậy kín. Khoảng 3 ngày sau là chuối đã ngả sang màu vàng để đem đi chợ bán. Cái "ANG chuối" của bà to lắm. Chính xác phải nói rằng nó quá to so với tôi ngày nhỏ. Hồi ấy có lần bà còn nhờ tôi chui vào trong để xếp từng nải chuối cho bà. Tôi còn nhớ như in cái mùi nhang lẫn mùi chuối chín, mùi vị đặc trưng mà chắc có lẽ không bao giờ tôi có thể quên được. Mùi vị tuổi thơ bên bà.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét