Chuối xưa-chuối nay-chuối lai

Có thể nói chuối là một loài cây quá quen thuộc với người dân Việt Nam. Và là thức quà vô cùng mộc mạc, giản dị nữa. Tôi còn nhớ ngày còn nhỏ xíu đã được bà nội cho đi chợ bán chuối cùng bà. Bà chỉ cho tôi đâu là chuối tiêu, đâu là chuối tây, chuối ngự. Ấy thế mà tất cả như đã đi vào ký ức. Tôi - 1 cô bé nhỏ con biết phân biệt rạch ròi từng loại chuối một. bà bán cho khách 2 hào một quả, 5 hào 1 quả và vui nhất là những ngày rằm có đông khách đến hỏi mua với giá 1000đ/ quả. Ồ! nhưng không bán nhé! 1 nghìn 2 một quả cơ. Và thế là một nải chuối có khoảng 17 quả, 19 quả, 21 quả nhanh chóng bán hết vèo, ai không nhanh chân chắc chắn phải nuối tiếc. Bởi vì bà nói họ thích mua nải có lẻ quả mà lại cong cong, vẫn còn giữ được dâu ở phía đầu. Nhà nhà đều mua chuối vào ngày rằm hoặc tết cổ truyền để làm thành mâm ngũ quả thờ cúng ông bà tổ tiên. Đây là nét văn hóa truyền thống xưa nay vẫn vậy. Chuối khi xanh và khi chín đều mang một vẻ đẹp đặc biệt là cũng vì thế. Chuối chín vàng trên vỏ có điểm màu nâu trứng quốc thì thơm phải biết. Vị ngọt tan trong lưỡi, mùi hương tự nhiên của chuối xen lẫn hương nhang phảng phất đâu đây làm xuyến xang lòng người. Hương nhang ư? Tôi thường quan sát bà dấm chuối từ lúc quả chuối còn ương (gần chín) cho đến khi lớp vỏ ngả sang màu vàng để đem bán. Bà Cắt từng nải tách riêng khỏi buồng chuối lớn rồi nhẹ nhàng xếp vào trong 1 cái "ANG" mà bà thường dùng để dấm chuối. Trong cái ang ấy bà để 1 bò sữa ông thọ đựng gạo vào giữa rồi thắp khoảng 3 nén nhang cắm vào ống bò sữa đó. Sau đấy đậy kín. Khoảng 3 ngày sau là chuối đã ngả sang màu vàng để đem đi chợ bán. Cái "ANG chuối" của bà to lắm. Chính xác phải nói rằng nó quá to so với tôi ngày nhỏ. Hồi ấy có lần bà còn nhờ tôi chui vào trong để xếp từng nải chuối cho bà. Tôi còn nhớ như in cái mùi nhang lẫn mùi chuối chín, mùi vị đặc trưng mà chắc có lẽ không bao giờ tôi có thể quên được. Mùi vị tuổi thơ bên bà.

0 nhận xét :
Đăng nhận xét